What time is it?

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Huỳnh Phương Thảo)
  • (Loveangel)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    270.jpg ChristmasCards3.jpg Images_3.jpg HOINGUOICON_NHO.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Chuc_mung_832013.swf Happy_new_year.swf 499.swf 20_11.jpg Luyen_chu_dep_anh_duong.swf 1_net_xien_xo_thanh_dam.swf 1cn.gif 14_viet_chu_q_g.swf 12_viet_chu_a_dtd.swf 11luyen_chu_o.swf Images_13.jpg Ho_Chi_Minh_dep_nhat_ten_nguoi.swf Flash_thiep_2722.swf Pic_20080221_042113.jpg Thieprong.swf

    Thành viên trực tuyến

    7 khách và 0 thành viên

    Let's listen to music

    Chào mừng quý vị đến với Website của Huỳnh Phương Thảo.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Góc tâm hồn >

    Yêu lắm bếp lửa ơi!

    20 tuổi con vẫn không bỏ được thói đạp chăn khi ngủ. Có cơn gió lạnh ùa vào làm con tỉnh giấc, điện thoại đầu giường mới chỉ 4 giờ. Con chập chờn giấc mơ còn dở. Có ánh sáng nhòe lọt qua khe cửa, là mẹ dậy nấu nồi cơm sáng cho cả nhà.


    Im lặng. Con lắng nghe thật rõ từng nhịp thở đều đều của cu em và cái trở mình của bố. Chưa ai trong nhà thức giấc, trừ mẹ.
     

    Con ngắm mẹ qua khe cửa. Dáng thấp gầy, mẹ khẽ xoay mình lấy từng nắm rơm đưa đều đặn vào bếp nấu nồi cơm. Ánh lửa vàng sáng cả một vùng căn bếp thấp nhỏ. Ánh lửa làm những sợi bạc trên tóc mẹ rõ hơn. Tự nhiên con muốn ngắm mẹ, như để in, để nhớ thật lâu hình ảnh rất đẹp này.

     

    Quê mình nghèo, vẫn những bếp rơm thấp nhỏ. Chợt nhớ ngày xưa, mỗi sáng mẹ dậy, con cũng dậy theo, sà xuống bếp nghịch nghịch mấy cọng rơm hay hơ hơ đôi bàn tay nhỏ xíu trên bếp của mẹ, ấm áp và bình yên lạ. Bao giờ cũng vậy, mẹ sẽ kể cho con nghe biết bao là truyện. Con tròn mắt thích thú. Những giọt mồ hôi lấm thấm trên trán và má mẹ nhỏ xuống, con nói ngây ngô: “Lớn lên em sẽ làm cho mẹ một cái bếp mà nấu cơm!”.

     

    Con thích cả âm thanh lép bép của hạt thóc còn sót lại ở cọng rơm cháy. Mẹ vẫn gọi là hạt nẻ, còn con gọi theo cách riêng của mình là “hạt cười”, vì cái “hạt cười” ấy làm con vui. Bàn tay nhỏ xíu của con thủa ấy cời tung rơm bếp của mẹ, tìm cho ra “hạt cười” rồi bỏ vào miệng ăn.

     

    20 năm, ngoảnh mặt đi con lớn thật. 20 năm mẹ vẫn dậy sớm nấu nồi cơm sáng cho cả nhà.

     Sớm nay… 

    Con dậy sớm vì đợt thi hết học phần. Khu nhà trọ yên ắng, đài báo có không khí lạnh tràn về . Kéo vội chiếc chăn, con vẫn thấy rét. Chợt nhớ nhà, nhớ quê, nhớ bếp rơm của mẹ. Giọt nước mắt mằn mặn tràn khóe miệng. Con bé sinh viên xa nhà, nó thèm thấy lại bếp rơm của mẹ ngày xưa.


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Phương Thảo @ 15:10 08/12/2009
    Số lượt xem: 518
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến